Chiếc điện thoại le lói một chút ánh sáng trong căn phòng ngập tràn bóng tối. Những dòng tin nhắn cũ kĩ, nhạt nhoà nhưng vẫn còn được lưu giữ trong những ứng dụng chat một khoảng riêng tư thầm kín. Tôi lướt điện thoại trong vô thức, cứ thế đọc lại những dòng tin nhắn ngày ấy và ngồi cười ngẩn ngơ. Chẳng biết bản thân mình đang làm gì nữa, cũng chẳng biết bản thân đang cố tìm kiếm điều gì... Niềm hy vọng mong manh nơi em hay là sự mất mát đau thương nơi anh?? Mọi thứ mơ hồ như một giấc chiêm bao vậy, ấy thế mà sự nhói buốt nơi lồng ngực vẫn hiện lên rõ một một. Và rồi tôi chợt nhận ra, sự đau đáu đó chẳng phải đến từ giấc mơ, mà nó đang tồn tại ngay trước mắt, ngay giữa thực tại mà bản thân tôi từ lâu đã chẳng dám nhìn nhận. Có lẽ tôi còn yêu, tôi nghĩ là vậy... Nhưng rồi tôi cũng chẳng thể phủ nhận được sự quằn quại của nỗi đau vẫn còn đang trượt dài theo thời gian. Cái nỗi đau dai dẳng đó được bắt đầu ở hai từ rời xa, nhưng tôi lại chẳng thể biết được điểm kết thúc của nó là khi ...
Nhận xét
Đăng nhận xét